Tôi là Ngô Quang Lực.
Nếu chỉ được nói một câu về mình, tôi sẽ nói thế này: tôi là một người đi lên từ nghèo khó. Tôi không có tấm bằng đại học. Thứ tôi có là đôi chân đã bôn ba nơi xứ người, và một điều tôi chưa bao giờ đánh mất — sự nỗ lực.
Hôm nay, tôi trở về Việt Nam, khởi nghiệp và làm giám đốc một công ty bất động sản. Nhưng tôi không kể điều đó để khoe. Tôi kể vì tôi muốn bạn biết: nếu một người xuất phát điểm như tôi làm được, thì rất có thể bạn cũng đang mạnh hơn bạn nghĩ.
Từ đứa trẻ bắt cua mua sách vở ở Nghi Lộc
Tôi sinh ra ở Nghi Kiều, Nghi Lộc, Nghệ An — một mảnh đất nghèo. Tuổi thơ tôi là những buổi lội đồng bắt từng con cua, gom lại bán đi để có tiền mua sách vở. Có những lúc đói, không có gì để ăn. Và giữa cái đói đó, tôi chỉ ôm một ước mơ duy nhất: một ngày nào đó tôi phải thoát nghèo. Tôi không thể sống mãi trong cảnh này được.
Nhà quá nghèo, nên tôi không học đại học. Suy nghĩ của tôi lúc ấy đơn giản lắm: học xong là đi làm thuê, làm gì cũng được, miễn thoát nghèo. Và tôi đi thật. Tôi làm đủ nghề, bôn ba qua Lào, Thái Lan, rồi bước ngoặt lớn nhất — tôi sang Hàn Quốc, làm việc ở đó 5 năm.
5 năm làm như một cái máy nơi xứ người
Chỉ khi sang xứ tư bản làm thuê, tôi mới thấm: đồng tiền kiếm ra chẳng dễ dàng gì. Tôi đánh đổi bằng những năm tháng xa vợ, xa con. Mùa đông Hàn Quốc âm 18 độ, tuyết rơi trắng trời, tôi vẫn phải ra khỏi nhà đi làm. Máy chạy thì tôi làm, máy nghỉ thì tôi nghỉ. Ngày qua ngày, tôi sống như một cái máy giữa những cái máy.
Cho đến một cái Tết, con gái tôi hỏi qua điện thoại: “Bố ơi, sao Tết bố không về? Các bạn có bố, sao con không có bố?”
Câu hỏi đó chạm thẳng vào nỗi đau sâu nhất trong tôi. Tôi nhận ra: cuộc đời mình không thể cứ như thế này mãi được.
Bước ngoặt 2019 — và quyết định “đốt thuyền”
Năm 2019, tôi tình cờ lên mạng và nghe được những video chia sẻ của thầy Phạm Thành Long. Tôi nghe hết, và tư duy của tôi thay đổi rất nhiều — nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để quyết định. Sau đó tôi mua trọn 9 khóa học online combo của thầy trên Unica, học cho bằng hết.
Học xong cũng vừa đến hạn tôi về nước — đúng năm 2020, khi Việt Nam đang trong dịch. Và đây là lúc số phận đặt tôi trước ngã ba đường: tôi được mời quay lại Hàn Quốc làm quản lý, lương khoảng 60 triệu/tháng. Nhưng cái giá vẫn là tiếp tục xa vợ, xa con, tiếp tục làm thuê nơi đất khách.
Tôi quyết định đốt thuyền. Đó không phải một quyết định dễ dàng. Nhưng nhờ những tư duy đã học được, tôi chọn ở lại quê nhà — bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng.
Gia đình — nơi mọi nỗ lực của tôi hướng về
Ngày còn ở Hàn Quốc, câu hỏi của con gái “sao Tết bố không về” là vết cứa lớn nhất. Nên khi quyết định ở lại quê nhà, tôi không chỉ chọn khởi nghiệp — tôi chọn được về bên gia đình.
Năm 2022, chỉ sau khoảng một năm làm bất động sản, tôi xây được ngôi nhà hai tầng ở quê, trên chính mảnh đất mình mua. Với một đứa trẻ ngày xưa đi bắt cua mua sách vở, thì mái nhà đó không chỉ là gạch và xi măng — nó là ước mơ “thoát nghèo” năm nào đã thành hình.
Tôi có ba đứa con là cả gia tài: con gái đầu Ngô Thị Minh Tâm (2016), con trai Ngô Anh Khôi (2019), và con trai út Ngô Thống Nhất (2022) — chào đời đúng năm tôi xây xong ngôi nhà mơ ước. Vợ tôi là giáo viên; ba đứa con đứa nào cũng ngoan, cũng chăm học.
Sau này, khi lập công ty bất động sản đầu tiên, tôi đặt tên nó là Tâm Khôi — ghép từ tên hai đứa con đầu. Với tôi, đó không chỉ là một cái tên doanh nghiệp. Đó là lời nhắc mỗi ngày rằng mình làm tất cả những điều này vì ai.
Bố mẹ đẻ tôi vẫn khỏe mạnh. Mẹ vợ tôi yếu hơn, nên tôi đón bà lên ở cùng — để mình có thời gian báo hiếu khi còn kịp. Và giờ đây, khi đã có chút của ăn của để, điều tôi thấy hạnh phúc nhất không phải là mua được gì cho mình — mà là được đưa bố mẹ đi biển chơi, nhìn ông bà cười vui vẻ. Đứa trẻ bắt cua năm xưa, cuối cùng đã có thể lo cho những người sinh ra nó.
Nếu ai hỏi vì sao tôi làm việc chăm chỉ đến vậy — câu trả lời của tôi giản dị thôi: vì những con người này.
Đốt thuyền, vấp ngã, và đứng dậy
Tôi bắt đầu lại từ con số gần như âm: không nhiều mối quan hệ, trong túi chỉ có một ít vốn. Nhưng tôi vẫn làm.
Tháng 6/2020, tôi thành lập công ty bất động sản đầu tiên — Tâm Khôi, mang tên hai đứa con của mình. Tôi dồn hết vào đó. Nhưng thương trường không nhân nhượng ai. Ở quê, đối thủ cạnh tranh nhiều, mà cách vận hành của tôi khi ấy còn chưa hiệu quả — công ty mãi không lớn lên được. Sau 5 năm, tôi phải đưa ra một quyết định đau đớn: đóng cửa Tâm Khôi.
Đó là một cú ngã. Nhưng như tôi vẫn tự nhắc mình: một cú ngã chỉ là dấu phẩy, không phải dấu chấm hết.
Tôi không bỏ cuộc. Tôi cùng một người bạn đứng dậy, lập nên Đại Thành Land — và lần này tôi làm khác. Tôi tập trung xây một công ty bất động sản uy tín trên nền tảng online: bán hàng bằng sự minh bạch, bằng review thật, bằng kiến thức chia sẻ đến tận tay khách hàng — thay vì chỉ chạy theo giao dịch.
Sứ mệnh của tôi giản dị: giúp mọi người có một cuộc sống tốt hơn thông qua đầu tư bất động sản đúng đắn. Bởi tôi biết rõ cảm giác khát khao một cuộc đời khá hơn là như thế nào — tôi đã sống trọn cảm giác đó suốt cả tuổi thơ.
Con người tôi ngoài công việc
Nếu có một điều làm nên tất cả, thì đó là kỷ luật. Tôi là người nói được làm được, luôn giữ đúng lời hứa — với người khác, và trước hết là với chính mình. Chính chữ tín đó, qua năm tháng, đã khiến rất nhiều người tin tưởng và trao niềm tin cho tôi. Tôi luôn tâm niệm một câu: sống như thể ngày mai mình chết — sống hết mình, nỗ lực đến cùng, không bỏ cuộc.
Hiện tại tôi vinh dự là Chủ tịch BNI Lucky Chapter — một cộng đồng nơi các doanh nhân hỗ trợ nhau cùng phát triển. Vai trò này dạy tôi nhiều điều: phải kỷ luật với bản thân, phải làm một người lãnh đạo có uy tín và biết thấu hiểu người khác.
Tôi cũng là một người ham học, và đam mê chạy bộ — mỗi cữ chạy cho tôi năng lượng và những bài học về sự bền bỉ. Tôi mê thể thao, chơi tennis và pickleball. Và có một điều tôi ít nói ra: tôi hay đi thiện nguyện — đến với bà con vùng bão lũ Quảng Bình, vùng Anh Sơn, vùng sạt lở Lào Cai và nhiều nơi khác. Có lẽ vì tôi từng là đứa trẻ đói khổ, nên tôi hiểu rõ một bàn tay chìa ra đúng lúc có ý nghĩa thế nào.
Nếu bạn đang đọc đến đây
Có thể bạn đang đứng ở đúng chỗ tôi từng đứng nhiều năm trước: khao khát một cuộc sống tốt hơn, nhưng còn ngổn ngang lo lắng, chưa biết đặt niềm tin vào đâu.
Tôi hiểu bạn — vì tôi đã từng ở đó. Tôi hiểu cảm giác xa gia đình để mưu sinh. Tôi hiểu nỗi sợ khi phải “đốt thuyền”. Và tôi cũng hiểu cả niềm hạnh phúc khi từng bước chạm được tới cuộc sống mà mình từng chỉ dám mơ.
Hãy để tôi đồng hành cùng bạn
Nếu bạn đang muốn đầu tư bất động sản ở Nghệ An — dù bạn là Việt kiều ở xa, nhà đầu tư, hay chỉ đơn giản là người muốn một mái nhà — tôi sẵn lòng đồng hành bằng tất cả sự minh bạch và uy tín mà tôi có.
📖 Đọc các bài chia sẻ của tôi trên blog
— Ngô Quang Lực